Đành nói vài lời

Mac Văn Trang

16-9-2021

Có lẽ theo cái đà một ông Bộ Chính trị chiếm đến vài nghìn mét vuông làm mộ thì từ nay hễ cứ nghe tin một vị quan cao cấp của đảng từ trần là dân chúng từ Nam chí Bắc lại thảng thốt rụng rời, vì một phần lãnh thổ vốn đã chẳng rộng lớn gì tính theo tỷ lệ 100 triệu dân, lại bị ma của đảng giành mất. Người sống giành vì tham nhũng rồi đến người chết giành vì tham oai. Và rồi đây hẳn là khắp nơi người ta sẽ lập bàn thờ sống các ngài, cầu mong các ngài sống lâu như Bành Tổ.

Bauxite Việt Nam

Tôi không bao giờ muốn nói gì về những người chết mà mình không ưa. Trường hợp ĐT Phùng Quang Thanh (PQT) cũng vậy. Chết là cho qua, rồi lịch sử sẽ phán xét.

Nhưng việc tổ chức tang lễ ông Phùng Quang Thanh như bậc “khai quốc công thần” và khu “lăng mộ” của ông chiếm mấy ngàn m2 ruộng đất ở quê, khiến đành nói vài lời.

1. Tang lễ của ông giữa lúc giãn cách vì dịch bệnh nhưng được tổ chức tập trung rất đông người; điếu văn và những lời lẽ ca ngợi ông trên các phương tiện truyền thông… có cái gì đó “Ý Đảng trái với Lòng Dân”; nó che lấp đi điều gì đó trước con mắt của Nhân Dân? Chuyện ông Phùng Quang Thanh vì sao “mất chức” và biệt tăm? Bao nhiêu lời đồn đại, người dân đều không có quyền biết sự thật; trắng, đen lẫn lộn. Giờ đây truyền thông “bắt” người dân phải tin rằng Đại tướng Phùng Quang Thanh như vị tướng quân vĩ đại. Nay mai lại đặt tên đường phố, dựng tượng đài mang tên Phùng Quang Thanh?

2. Nhiều người dân mà tôi quen biết, nghĩ gì về Phùng Quang Thanh?

– Phùng Quang Thanh là một anh hùng ở chiến trường, nhưng là tướng hèn, đột nhiên làm Bộ trưởng QP; mấy cựu chiến binh, mấy bà già ở CLB Cầu lông của tôi, sau khi nghe, nhìn Phùng Quang Thanh rụt cổ, cúi đầu phát biểu ngập ngọng ở Hội nghị Đối thoại an ninh khu vực Shangri-La, tại Singapore, đều bực tức, cảm thấy nhục, thấy hèn không chịu được!

– 10 năm Phùng Quang Thanh làm Bộ trưởng QP là thời kỳ quân đội làm kinh tế bung bét; “thị trường sao vạch” sôi động nhất. Lúc đó quân đội VN đã có hơn 400 tướng, vào loại nhiều tướng nhất thế giới, mà ông vẫn phát biểu trước Quốc hội rằng, không được thăng chức thì “anh em tâm tư lắm”(!).

– Phùng Quang Thanh nói ở Quốc hội rằng: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung quốc, ai nói tích cực cho TQ là ngại. Tôi cho rằng cái đó nguy hiểm cho dân tộc”. Lời nói này nên ghi trên bia mộ của ông.
Một Đại tướng chỉ huy quân đội chống giặc ngoại xâm, bảo vệ độc lập chủ quyền quốc gia mà sợ quân xâm lược như vậy thì còn ai tin, ai theo lệnh ông chống giặc?

– Sống đã vậy, chuẩn bị cho cái chết, ông cũng u mê. Từ một anh nông dân “chân đất mắt toét” đi làm lính rồi lên tướng của Quân đội Nhân dân; một quân đội gắn bó máu thịt với dân, sống chết cùng dân… vậy mà ông chiếm dụng đến mấy ngàn mét vuông đất ruộng của quê hương để làm mộ táng ông. Nhân cách văn hoá của Phùng Quang Thanh quá thấp! Ông định làm con ma bám giữ cái nấm mộ hoành tráng của ông mãi mãi sao?!

– Nhưng Phùng Quang Thanh có một chút công trạng cuối cùng, là ông chết đúng lúc Vương Nghị mò sang Hà Nội. Biết tin này Vương Nghị chắc đau buồn lắm; lại thấy Bộ trưởng Quốc phòng Nhật đến, nên nghe nói Nghị chuồn về sớm hơn dự định.

Ông Phùng Quang Thanh ạ, tôi chỉ muốn nói, Đảng của ông đã cố đắp điếm, che chắn cho ông bằng hình thức một tang lễ hào nhoáng, bằng những lời lẽ vô cùng lâm ly thống thiết, nhưng sự thật không biết là bao nhiêu! Chỉ có lòng dân mới phần nào nói lên sự thật.

Cầu mong cho ông được an nghỉ và các đồng đội đã hy sinh ở thế giới bên kia vẫn thân ái đón nhận ông.

M.V.T.

Tác giả gửi BVN

This entry was posted in Phùng Quang Thanh, Quan chức đảng từ trần. Bookmark the permalink.

Comments are closed.