Chúng ta có bao giờ chết đâu

Maria Trần Ngọc Thảo Linh

Gã vừa nhận được bức thư cuối cùng của Maria Thảo Linh gửi cho các soeur cùng mình tham gia chống dịch trước khi chết.

Chao ơi!

Trong sáng và Tinh khiết biết nhường nào.

Đúng! Thảo Linh ơi, như em nói: Chúng ta có bao giờ chết đâu!

Chúng ta là em đó.

Chúng ta là những Con người Tử tế thánh thiện của Đất nước này.

Lưu Trọng Văn

Có thể là hình ảnh về 1 người và văn bản

Các chị rất thương mến !

Có chị từng hỏi em: “Đây là một căn bệnh hiếm, tại sao trong bao nhiêu người, lại là chị ?”

Em đã suy nghĩ về câu hỏi này và thấy rằng: Ồ, có lẽ em là người được chọn nhỉ. Như thế thì thật là tốt phải không ? Là em thì không phải là những người còn lại: không phải là các chị, không phải là ai đó trong gia đình em, hay là một người nào khác.

Nhìn theo hướng khác, thì căn bệnh này là thánh giá Chúa đã chọn và dành riêng cho em.

Với em, đây là cơ hội để sống ơn gọi Mến Thánh Giá triệt để hơn. Có thánh giá thì mình sẽ dễ dàng “tiếp nối cuộc đời lữ thứ hy sinh của Chúa Giêsu” hơn, dễ mang lấy tâm tình và ý hướng của Chúa Giêsu khi Ngài chịu thương khó hơn, phải không các chị ?

Chưa biết tương lai thế nào, nhưng hiện tại em vẫn tạ ơn Chúa vì bệnh của em chẳng làm em mệt mỏi hay đau đớn gì cả.

Suy nghĩ về sự sống và cái chết, em thấy nó chỉ là tên gọi của hai hình thái sống khác nhau mà thôi. Thực tế thì, chúng ta có bao giờ chết đâu.

Vậy đó, nên em cũng chẳng năn nỉ Chúa cho mình được khỏi bệnh hay được sống lâu.

Nếu bước đi trên một cuộc hành trình, điều người lữ hành mong mỏi nhất là có thể đến đích sớm bao nhiêu có thể. Thì cũng vậy, nếu cái chết đến sớm có lẽ là điều đáng mừng phải không ? Tuy cái chết không phải là đích chúng ta nhắm tới, nhưng nó là dấu hiệu cho thấy chúng ta đã gần đích lắm rồi.

Thế nên, em đã nói với Bà Ngân thế này: “Con với Bà cùng chạy nhé, không chừng con sẽ đến đích trước Bà đấy!”

Các chị biết đấy, bây giờ em là một loại cây không ưa ánh nắng mặt trời và có thể chỉ là một loại cây ngắn ngày. Không biết nhà thiết kế cảnh quan của Hội dòng có thể tìm được chỗ nào thích hợp cho loại cây đặc biệt này không nhỉ ?

☘ Maria Trần Ngọc Thảo Linh

Nước Chúa ở đâu?

MA SOEUR MARIA TRẦN NGỌC THẢO LINH 32 tuổi vừa về nước Chúa… do nhiễm virus corona khi tình nguyện giúp Dân trong đại dịch.

AMEN!

Thảo Linh ơi, nước Chúa ở đâu?

Anh không biết nước Chúa ở đâu, nơi em về

Nhưng anh biết có một miền quê

đang mùa lúa chín

Không tiếng chuông nhà thờ

Không lời cầu nguyện

Có một kẻ lang thang là anh

đang khóc thương em

Nước Chúa ở đâu em vụt bay như một thiên thần

Anh chẳng kịp

Gửi theo chút hương đồng cỏ dại

Cái mùi cỏ muôn đời con gái

Một thời nuôi hương tóc em

Nước Chúa ở đâu, ở đâu Thảo Linh ơi?

Em hãy cắp cả nụ cười bay đi

Đừng để lại

Nụ cười ấy nếu em để lại không cùng em bay về nước Chúa

Buồn lắm em à

Bầu trời nước Chúa

sẽ thiếu vầng trăng

Nước Chúa ở đâu? Nước Chúa ở đâu?

Đêm nay nhìn lên bầu trời

Anh thấy nước Chúa rồi

Nơi ấy

Một vầng trăng.

L.T.V.

Tác giả gửi BVN


This entry was posted in Dấn thân vì covid-19. Bookmark the permalink.

Comments are closed.