Bọ Lập (Nhà văn Nguyễn Quang Lập) “phản động” từ khi nào ?

Chân dung quen thuộc của Bọ Lập

Thứ Bảy, ngày 06/12/2014,

16g10, mình pót “Đường xã nghĩ nỗi sau này mà kinh” 

17g10, một bố trẻ đảng viên in-bốc: “… thế là Bọ Lập theo “Người Lót Gạch” rồi. Hu hu…

18g02, chuẩn bị ra khỏi nhà, bác đại tá CCB Ba Đồn, me-sít Mô-bai: “N.Q.Lâp vừa bị bắt chiều nay chú à”. Về lý do Bọ Lập “nhập kho”, bác đại tá nhận định: “thiếu chọn lọc thông tin… vì công tác an ninh sắp ĐHĐ các cấp”.

19g52, đang chờ cô út, thằng bạn trên 30 năm tuổi đảng me-sít Phây: “Bọ Lập bị bắt rồi a? Không vào Quê Choa được. Ông cũng coi chừng….!”  

21g12, vừa bước vô nhà, đảng viên 3M (cũng) gần tròn 30 năm tuổi đảng, thông báo: “Bọ Lập bị bắt rồi kìa. Ba cũng coi chừng!(nghe thế, cô Út nhảy vô mạng đọc tin tức liền. Hồi tiểu học, Ký Ức Vụn là… “sách gối đầu giường” của nàng. Nỏ nghe hắn cảnh báo chi…)

Híc ! Quê Choa có hàng ngàn hàng vạn lượt đọc mỗi ngày người ta mới lo, mới sợ chứ… 

Mình biết Quê Choa Blog nhiều lần cũng bị tấn công và phá sập. Bọ Lập cũng được PA83 quan tâm và hỏi thăm vài lần. Các entries ở Quê Choa rất đa dạng những có chọn lọc. Lượng truy cập rất cao. Có lúc mình thấy hàng ngàn người đọc cùng lúc. Quê Choa là trang có trong “Thanh Ưa thích” của mình trên các trình duyệt. 

Sau khi Nhà báo Trương Duy Nhất và Nhà văn Phạm Viết Đào nhập kho, có lẽ chỉ còn Quê Choa là blog chính danh, khách quan. Vì thế có nhiều người gửi gắm bài vở và cũng nhiều người đọc nhất! Những blog ẩn danh mang tính phe phái đánh nhau, người ta chỉ tò mò nhất thời mà thôi. Người đọc bây giờ thông minh và tinh lắm ! Mình biết nhiều lãnh đạo cao cấp biết sử dụng internet, cũng vào đọc Quê Choa mỗi ngày. 

Những đảng viên trung kiên gốc Quê Choa, vốn là fan của Bọ Lập từ thời Quê Choa chuyên chuyện… bụ bướm. Bây giờ họ vẫn còn thích đọc Quê Choa vì thông tin đa dạng, nhưng vừa đọc vừa lo lắng dõi theo Bọ Lập. Theo “quan điểm của đảng viên trung kiên” Quê Choa, thì Bọ Lập ngày càng… “phản động” !  

Vậy thì câu hỏi đặt ra là, Bọ Lập “phản động” từ khi mô? 

Trong các entries của Bọ Lập, thì bài viết ngắn sau đây mình cho là “Tuyên ngôn Độc lập của Quê Choa” ! Có thể coi nó là “mốc” đánh dấu quyết định cái sự…“phản động” của Bọ Lập ! Rất nhiều người đã đọc entry ni. Nhưng có nhiều Facebookers chưa đọc. Bây giờ thì không vào được Quê Choa nữa. Nhưng biết cách, vẫn có thể tìm thấy trên mạng. 

Bài này Bọ Lập đăng Quê Choa ngày 26/06/2013. Để “rộng đường dư luận” (nghe quen quen hè!), mình post lại entry này và đặt tít:

Tuyên ngôn độc lập của Bọ Lập”!

_____

“TUYÊN NGÔN… ĐỘC LẬP CỦA BỌ LẬP” 

Posted 26/06/2013.  

100 triệu view đến từ hôm qua, ngày 25/6, sau 3 năm bọ Lập vào Sài Gòn. Khi vào Sài Gòn Quê Choa chỉ có 7 triệu view, bọ Lập tính đến 10 triệu view thì cho Quê choa đóng cửa vì quá mệt mỏi và mất thời gian. Mệt mỏi và mất thời gian cũng  không đáng sợ, đáng sợ nhất là phải sống trong sợ hãi. Nhưng rồi chẳng những bọ Lập không đóng cửa Quê Choa mà còn mở rộng đề tài và nội dung khiến số view tăng vọt, chỉ trong ba năm nó đã đạt con số 100 triệu view.

Bọ Lập không còn trẻ nữa để chơi trò câu view, bọ cũng thừa nổi tiếng (trong nước) để không cần phải nổi tiếng hơn nữa, chỉ vì bọ nghe theo cụ Phan Châu Trinh: “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”. Đó là lời kêu gọi luôn đúng cho mọi thời, thời này càng đúng đắn và khẩn thiết. 

100 trước của cụ Phan Chu Trinh và ngày hôm nay của chúng ta 10 nỗi nhục sau đây không có gì thay đổi:

 “1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.

  1. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.
  2. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.
  3. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.
  4. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.
  5. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.
  6. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.
  7. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.
  8. Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.
  9. Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v…” 

Muốn không còn 10 nỗi đắng cay và nhục nhã đó cần phải khai dân trí, chấn dân khí. Muốn khai dân trí, chấn dân khí trước tiên và trên hết phải cho dân biết SỰ THẬT. Chỉ có cách đó, không có cách nào khác.

Bọ Lập không có khả năng và trình độ để khai dân trí, chấn dân khí  nhưng lại có khả năng dùng blog Quê Choa  làm con thuyền chuyên chở SỰ THẬT đến với dân. Làm anh nhà văn luôn mồm nói về nhân nghĩa, về cái tâm, về sống vì dân viết vì dân vân vân và vân vân… vô lẽ lại đắp tai cài trốc trước lời kêu gọi khẩn thiết của tiền nhân? Thế thì hèn quá! Thế thì thà vứt bút đi về nhà ôm đít vợ còn hơn suốt ngày ngửa mặt ngóng chờ giải thưởng nọ danh hiệu kia,  không thèm biết đến dân tình khốn nạn thế nào, đất nước điêu đứng ra sao. Sống thế khác gì an phận làm con chó giữ nhà cho chủ, mong chờ chủ xón ra giải thưởng nọ danh hiệu kia để vui sướng vẫy đuôi liếm láp? 

Bọ Lập từ trước đến nay không theo ai không chống ai, và sẽ không theo ai không chống ai, vì đó không phải việc của nhà văn. Trước sau bọ Lập xin làm một người lái đò nhỏ chở con thuyền SỰ THẬT  đến với dân, chỉ vậy thôi, không có gì khác. 

Nhân đây cũng xin báo: Bọ Lập xin rút tên mọi hội hè đoàn thể mà bọ đã có tên trước đến nay, từ Hội nhà văn đến Văn đoàn độc lập, từ Hội sân khấu đến Hội điện ảnh, v.v. Bọ Lập không thích và chả phục Cao Hạnh Kiện nhưng rất mê câu nói này của ông: Sáng tạo văn học là một hoạt động đơn độc mà không một phong trào nào, một phe nhóm nào có thể giúp được, ngược lại nó rất dễ bị những thứ đó giết chết. Chỉ khi nhà văn là một cá nhân biệt lập, không thuộc về một phe nhóm, trào lưu chính trị nào thì hắn mới có được tự do hoàn toàn. 

Bọ Lập suy nghĩ rất nhiều về điều này và quyết định nghe theo ông, dù biết mình đã già, tài cán chẳng bao nhiêu, viết lách sẽ không còn được nhiều nữa. 

Vài lời kính cáo.

Nguyễn Quang Lập

(P/S: Các địa chỉ của Quê Choa từ Blogspot.com không vô được nữa. 

bolapquechoa.blogspot.com.au

bolapquechoa.blogspot.nl

bolapquechoa.blogspot.jp

bolapquechoa.blogspot.ca

bolapquechoa.blogspot.fr

bolapquechoa.blogspot.de

quechoablog.wordpress.com

S.H.

Nguồn: https://www.facebook.com/notes/851951604826031/

 

This entry was posted in Blog. Bookmark the permalink.